SHARE

Rất khó để thứ tha bởi vì, thông thường, chúng ta đúng và mức độ ngớ ngẩn, vô tâm và xấu tính của người khác lại vượt quá tầm, quá sức chịu đựng của ta. Tuy nhiên, khi đối mặt với những hành vi xấu xa nhất, có hai điều luôn đúng mà ta cần phải để tâm nhằm tránh quá nghiêm khắc với họ.

Đầu tiên, hãy nhớ rằng vì sao họ trở nên như vậy, ngu ngốc và độc ác đến thế. Mỗi tội lỗi của một người đều có sự tình ẩn khuất sau nó. Họ như thế bởi vì những khiếm khuyết trong quá trình phát triển của mình, những yếu tố mà chính họ không thể tự mình lựa chọn. Có thể nhân cách đó được định hình bởi nhiều vấn đề mà ta không thể thấy dù vẫn nhận thức được sự tồn tại của chúng.

Họ như thế bởi vì những khiếm khuyết trong quá trình phát triển của mình, những yếu tố mà chính họ không thể tự mình lựa chọn.

Một người kiêu ngạo bị mắc kẹt (tại vài thời điểm trong quá tình hình thành nhân cách của mình) trong môi trường mà lòng khiêm nhường và sự đúng mực bị dẫm đạp. Người quá khắt khe, hay bắt bẻ chuyện nhỏ nhặt, trong quá trình phát triển nhân cách, đã phải sống chung với những người không biết nắm bắt, thấu hiểu ý tứ của người khác nên anh ấy/cô ấy mới phải nói năng thẳng thừng như thế. Người nhát cáy, sợ sệt đã phải sống trong sợ hãi (tại một vài thời điểm nào đó); người khoe khoang học thói ấy khi sống chung với những người mà rất khó để làm họ vừa lòng. Phía sau mỗi thiếu sót, phía sau tất cả những điều không đúng và khó chấp nhận được về những người mà ta gặp đều là các chấn thương tâm lý mà họ đối mặt và bị tác động trước khi họ có thể xử lý chúng một cách đúng đắn. Họ phiền phức và khiến người khác phát điên nhưng họ trở nên như thế dù không hề mong muốn. Thứ tha là thấu hiểu nguồn gốc của tội lỗi và cái ác. 

Thứ tha là thấu hiểu nguồn gốc của tội lỗi và cái ác.

Điều thứ hai, nghe có vẻ rất kỳ lạ, là có rất nhiều vấn đề xuất phát từ phía bạn. Tất nhiên, không phải về việc một lỗi lầm nào đó khiến bạn mất niềm tin vào nhân tính. Mà là về việc bạn quên rằng mình cũng từng trải qua giống họ, bạn cũng từng thiếu sót rất nhiều. Một cách nhẹ nhàng, theo cách của riêng mình, bạn cũng từng phản bội. Một cách dễ nghe, bạn cũng từng là một tên thỏ đế. Một cách khiêm nhường, bạn cũng từng quên mất quyền hạn của mình. Và một cách vô tâm, bạn cũng từng sát muối vào vết thương của người khác. Chúng tôi không cần biết mọi điều về bạn để khẳng định những điều trên. Chúng tôi vẫn phải tha thứ cho bạn bởi vì – có thể không phải bây giờ, cũng không phải vì điều này mà vào một ngày nào đó, vì một điều gì đó – chúng tôi cần được thứ tha.

Thứ tha là thấu hiểu nguồn gốc của tội lỗi và cái ác.

Trong quá khứ, có thể ta thường xuyên ngước nhìn và cầu xin sự tha thứ từ thượng đế. Rồi ta làm điều đó ít dần, ít dần. Nhưng điều đó không làm giảm đi sự cần thiết của những khoảnh khắc khi ta thốt lên cụm từ có vẻ hoang đường nhất “Tôi xin lỗi” – hoặc thậm chí vượt qua cả những suy nghĩ đạo đức của mình để thốt lên những từ còn khó hơn nhiều, “Tôi tha thứ cho bạn”.

Facebook Comments

LEAVE A REPLY