Home Blog Page 2

Câu chuyện cuộc sống của bạn nói lên điều gì?

0

Trong cuốn “The White Album” của mình, Joan Didion nổi tiếng đã viết “Chúng ta tự kể cho mình những câu chuyện để sống”.

Bởi nhiều cách khác nhau, Didion đã đúng: Câu chuyện dường như không phải nhu cầu tồn tại cơ bản, nhưng trí não của chúng ta kể chuyện tự nhiên như một cách để tạo ra các cấu trúc và ý nghĩa cho cuộc sống của ta.

Theo nghiên cứu tâm lý học kể chuyện (narrative psychology), một lĩnh vực nghiên cứu đang nổi lên đã xem xét các câu chuyện của chúng ta đã định hình cuộc sống và tính cách của chúng ta như thế nào? những câu chuyện mà ta kể với bản thân mình đóng một vai trò lớn để xác định chúng ta là ai.

Sự nhận thức khởi xướng khi bộ não nhận được sức mạnh, sức mạnh đơn giản mà tôi đã thêm vào, trong quá trình kể chuyện”, lời giải thích của nhà thần kinh học Antonio Damasio.

Tất cả chúng ta đều có một câu chuyện đặc biệt quan trọng mà chúng ta tự nói với bản thân mình “câu chuyện cuộc đời””của chúng ta, giúp chúng ta tổ chức những kinh nghiệm và cho chúng  ta cảm giác về bản thân, thậm chí còn chỉ ra những hành vi của trung ta trong trường hợp nào đó.

Chúng ta liên tục cập nhật, sửa đổi và thêm thắt vào những câu chuyện này khi chúng ta có thêm những trải nghiệm mới.

Dan McAdams, giáo sư tâm lý học của đại học Northwestern, tác giả của cuốn “The Redemptive Self: Stories Americans Live By” (Tạm dịch là Tự cứu chuộc: Những câu chuyện của người Mỹ sống động), đã trả lời phỏng vấn của The Huffington Post rằng “Những câu chuyện mà chúng ta nói với bản thân mình về cuộc sống của mình không chỉ định hình tính cách ta–nó chính là nhân cách của chúng ta””

Theo McAdams – người đã nghiên cứu những “câu chuyện cuộc đời” gần 30 năm thì Nhân cách xuất hiện dưới nhiều tầng lớp.

  • Lớp đầu tiên là đặc điểm cơ bản của chúng ta, được tạo nên bởi các đặc điểm do di truyền học và môi trường của chúng ta.
  • Lớp thứ hai chứa những giá trị và các mục tiêu.
  • Lớp thứ ba là câu chuyện chúng ta kể về cuộc sống của mình, một loại ““kịch bản nhận thức””giúp chúng ta có thể hiểu được làm thế nào chúng ta đang sống như vậy, và chúng ta nghĩ cuộc sống của chúng ta đi đến đâu, cho chúng ta những cảm nhận ý nghĩa và mục đích.

“Đây không chỉ là những thứ riêng biệt có ảnh hưởng đến việc chúng ta là ai”, “ Chúng là, ở một mức độ nào đó, Chúng là chính chúng ta và hòa vào trong nhân cách của chúng ta như một tính năng tường thuật cá nhân”, McAdams nói.

Bằng cách hiểu rõ cách chúng ta tạo nên những câu chuyện này và cấu trúc của chúng, chúng ta có thể thay đổi những câu chuyện của riêng mình và viết lại kịch bản để cải thiện cuộc sống.

THOMAS BARWICK QUA GETTY IMAGES

Dưới đây là 6 nguyên tắc mà tâm lý học kể chuyện giúp bạn hiểu rõ hơn về “câu chuyện cuộc đời” của bạn.

1.       Câu chuyện của bạn không ngừng phát triển, trở nên càng tích cực hơn trong cuộc sống.

McAdams cho rằng, Trẻ con khoảng 5-6 tuổi có thể kể các câu chuyện và hiểu được cách để tường thuật, nhưng nó chỉ đến khi trẻ trưởng thành.
Khi đó chúng ta bắt đầu kể những câu truyện một cách lớn hơn, kể lại những chi tiết tích hợp có ý nghĩa hơn.
Khi chúng ta đến tuổi thanh thiếu niên, chúng ta bắt đầu có những câu hỏi lớn hơn như: Tôi là ai? Tôi sẽ đi đâu? Tôi đến từ đâu? Những câu hỏi này đóng vai trò quan trong trong động lực phát triển của một câu chuyện cuộc đời tích hợp.
Câu chuyện này sẽ tăng dần sự phức tạp lên – bạn mang đến nhiều đặc điểm, chủ đề, và những bộ phim truyền hình nhiều hơn – khi bạn bước lên tuổi 20, 30.
Theo McAdams, cho đến lứa tuổi 40, chúng ta biết rằng các câu chuyện của mình trở nên đơn giản và cô đọng hơn.

McAdams cho biết, “Có một số nghiên cứu cho rằng, sự phức tạp của các tự truyện đã tăng lên cho lứa tuổi 40 của một người, cũng như lứa tuổi 50”. Sau đó bạn có xu hướng đơn giản hóa một chút. Nếu bạn nhìn vào những người ở tuổi trung lưu và sau đó, câu chuyện của họ có xu hướng nhẹ nhàng hơn, mềm mỏng hơn và hạnh phúc hơn…Đó là sự cải tiến theo thời gian.

Khi bạn còn trẻ, sẽ chẳng có khoảng trống nào trong câu chuyện cho những bộ phim drama, xung đột và tiêu cực. Nhưng sau khi mọi người đến lứa tuổi trung lưu và cuộc sống sau này (thường phù hợp với mức độ ngày càng tăng của hạnh phúc và thành đạt), những phần của câu chuyện dần trở thành bức phông nền. Theo xu hướng chung của tuổi tác, câu chuyện ngày càng trở nên sai lệch theo thời gian.

McAdams nói: “Khi mọi người lớn lên, họ có vẻ ít đi sự sai lệch cho những câu chuyện,”. “Họ sẽ tạo dựng lại quá khứ và quên đi hoặc hạ thấp những điều tệ hại đi một chút”.

2.       Cảm xúc hiện tại của bạn sẽ tô màu toàn bộ sự kể chuyện của bạn.

Tâm lý học nói với chúng ta rằng sự nhận thức của chúng ta chẳng phải khách quan cho lắm: Chúng ta nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy, và nhận thức của chúng ta thường tô màu bằng các suy nghĩ và cảm xúc.

Khi nó trở thành những câu chuyện cuộc đời, trạng thái cảm xúc của chúng ta hiện tại và hoàn cảnh sống của chúng ta có một tác động rất lớn đến cách chúng ta giải thích quá khứ và tưởng tượng tương lai – thậm chí dựa trên từng thời điểm, theo McAdams.
Đi qua các giai đoạn trầm cảm hoặc tổn thương có thể thay đổi toàn bộ câu chuyện của bạn trong khoảng thời gian đó. Ví dụ, trong lúc hồi phục sau quá trình ly hôn hoặc chia tay, bạn có thể nhìn nhận quá khứ một cách ảm đạm hơn và có động lực để giải thích về cách bạn có quan điểm này.
“Nó giống như lịch sử. Câu chuyện cuộc đời của bạn, ít nhất với sự tôn trọng quá khứ, không phải là sự cố chấp”, McAdams nói, “Nó luôn đi qua một đoạn chuyển đổi. Cũng giống như cách mà các nhà sử học xem xét lại quá khứ -–họ nhìn thấy Chiến tranh Thế giới thứ nhất theo cách thức hiện tại và có thể trong 30 năm sau họ sẽ nhìn nó theo một cách thức khác – bạn sẽ nhìn thấy tuổi thơ của mình ở ngay thời giểm này và muộn hơn theo một cách khác bởi những gì mà bạn đã trải qua tại thời điểm đó”.

Nhưng đừng lo lắng quá nhiều nếu như bạn đang trải qua một phần thô sơ: Mặc dầu theo khuynh hướng này, những câu chuyện kể của chúng ta có khuynh hướng vượt ra ngoài và quay trở lại trạng thái cân bằng theo thời gian.

3.       Chúng ta hiểu được câu chuyện cuộc đời của mình trong cấu trúc của một cuốn tiểu thuyết.

“Con người có khả năng tham gia vào bộ nhớ theo các giai đoạn – họ có thể nhớ lại các kịch bản từ quá khứ mà có sự bắt đầu, ở giữa và kết thúc; những câu chuyện nhỏ”. “Bạn có thể tưởng tượng tương lai như những câu chuyện nhỏ chưa từng xảy ra”, theo McAdams.

Chất lượng những chương này là một phần tự nhiên của bộ nhớ và suy nghĩ trong tương lai, và bộ não dường như tạo ra sự tường thuật để đưa ra những cấu trúc cho những suy nghĩ về quá khứ và tương lai.

Chúng ta nghĩ về cuộc sống của mình theo trình tự thời gian, phân chia trải nghiệm của chúng ta thành “các chương” dựa trên những sự kiện chính trong đời sống – học hành, vị trí địa lý, công việc, các sự kiện gia đình lớn và nhiều điều khác nữa.
Nghiên cứu khoa học nhận thức đã củng cố ý tưởng cho rằng mọi người sắp xếp đời sống của mình một cách tự nhiện dựa trên những loại đơn vị rộng rãi này.

4.       Những câu chuyện của người thành công chứa đựng những chủ đề về sự cứu chuộc.

Khi McAdams và sinh viên của ông xem xét các câu chuyện cuộc đời của một nhóm người trong độ tuổi 30-40, những người xem như họ được sinh trưởng ở mức độ cao –tương ứng với sự chăm sóc, sự phong phú và được cam kết để tạo nên sự khác biệt tích cực trên thế giới. Ông và các sinh viên tìm thấy rằng, những người này đã mang đến những đề tài về sự cứu chuộc vào những chuyện kể của họ một lần nữa.

McAdams cho biết: “Việc cứu chuộc (Redemption) được xem như khi điều gì đó trong câu chuyện trở nên thực sự tệ”, “Họ sẽ nói về một sự kiện tiêu cực” – một sai lầm, hoặc một số gián đoạn hay mất mát -–và từ sau đó họ sẽ chuyển sang những kết quả tích cực.

Lấy ví dụ, một người có thể xem việc sa thải hoặc ly hôn như là một chất xúc tác cho cơ hội tốt hơn sau này trong đường đời.
Các khuôn mẫu cơ bản của một kịch bản được sinh ra luôn là một trong những đau khổ đã trải qua và có được kết quả tốt hơn so với bạn trải qua trước đây.
“Chúng ta đều biết làm thế nào để làm được điều đó và nhiều người chúng ta đã làm như vậy, nhưng những người sinh trưởng với mức cao làm điều đó rất nhiều. Họ có gấp đôi lần số các chủ đề cứu chuộc trong những câu chuyện cuộc đời của họ so với chúng ta.

5.       Câu chuyện của bạn được định hướng bởi các chuẩn mực xã hội và văn hóa.

Trong số những người trưởng thành với mức cao generativity* kể những câu chuyện cứu chuộc như một cách khá phổ quát, McAdams cũng lưu ý rằng những câu chuyện này đặc biệt vững chắc trong xã hội Mỹ. Trong các xã hội khác nhau, có thể có những câu chuyện khác nhau tương quan với sự generativity.

* Generativiy có thể hiểu là truyền đạt lại những gì bạn đã học được để giúp thế hệ kế tiếp đạt được mục tiêu và ước mơ của họ.

Câu chuyện cuộc đời của chúng ta không được tạo ra từ một thế giới chân không: Chúng ta tiếp thu những gợi ý và những câu chuyện văn hóa (như những câu chuyện cổ tích của người Mỹ tới những câu chuyện cổ tích giàu có) và chúng tạo ra sự sâu sắc trong những câu chuyện mà chúng ta kể.

Các chủ đề văn hóa và thần thoại được sử dụng và coi như của riêng, và chúng ta tìm thấy các cách thức để gán ghép chúng vào trong những câu chuyện riêng của chúng ta.

“Có những ý nghĩa văn hóa đối với các câu chuyện về sự cứu chuộc này…Bạn nghe được rằng con người đã trở thành những người kể chuyện – điều đó là sự thật, não chúng ta được thiết lập như vậy. Nhưng chúng được phát triển trong các văn hóa… và những câu chuyện kể của chúng ta thường được định hình bởi văn hóa”, McAdams nói.

6.       Bạn có thể kiểm soát các câu chuyện của riêng bạn.

Mặc dù những câu chuyện này phần lớn được xác định bởi văn hóa và tính cá nhân, chúng ta có một mức độ kiểm soát đối với những gì chúng ta nói về bản thân chúng ta trong câu chuyện đời sống. Ngay cả khi chúng ta lấy những chủ đề từ cuộc sống xung quanh, chúng ta là những người đưa chúng lại với nhau và chúng ta chúng ta có cảm giác ý thức làm như vậy.
McAdams nói: “Ở cấp độ nhận thức có ý thức, chúng ta có thể làm những điều để câu chuyện của chúng ta trở nên tốt hơn”. “Cố gắng làm nổi bật những điều tích cực.…khi bạn đang ở giữa sự hỗn loạn và rối rắm, thật khó để nhìn lại và nói rằng “Có lẽ tôi sẽ đi đâu đó với những điều tích cực này”.
Tất nhiên, nhìn vào mặt tích cực cũng cần được cân bằng với quan điểm thực tế về các sự kiện trong cuộc sống của cuộc đời mỗi người. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng “những người lạc quan thực tế” – người lạc quan có quan điểm trung thực về các sự kiện – có thể hạnh phúc hơn và thành công hơn những người bi quan.

Việc đặt những câu hỏi lớn về chúng ta là ai và mục đích của chúng ta là gì trong cuộc sống (đó là những câu hỏi mà chúng ta thường hỏi khi là thanh thiếu niên và sinh viên đại học) có thể là những điều quan trọng để định hình và định danh sự kể chuyện và dành thời gian để hỏi chúng cũng giúp chúng ta kiểm soát những câu chuyện cuộc đời của riêng chúng ta.

“Tôi nghĩ rằng con người cần phải tự vấn bản thân và tôn trọng những câu chuyện cuộc đời của họ: Tôi đang cố gắng làm gì ở đây? Lợi ích lâu dài là gì và làm cách nào tôi có thể giúp cho thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn mà tôi trải qua?” theo McAdams.

Facebook Comments

Ngợi ca tinh thần đồng đội

0

Con người là những sinh vật hạn chế. Chúng ta chỉ giỏi ở một vài lĩnh vực, chỉ có thể hoạt động tốt trong một số lượng giờ nhất định trong một ngày và cũng chỉ có thể nhìn nhận sự việc ở một vài khía cạnh giới hạn. Dù bạn thấy thời gian làm việc của mình quá nhiều thì trong cả một đời người, chúng ta cũng chỉ có thể nỗ lực làm việc hết mình khoảng ba đến bốn mươi năm – khoảng thời gian ấy chỉ bằng một cái chớp mắt trong cú trượt dài của lịch sử nhân loại.

… Bằng việc hợp tác, chúng ta không còn cạnh tranh đơn lẻ, thay vào đó là sự cạnh tranh của cả một tập thể; chúng ta thay thế những khuyết điểm cá nhân bằng sức mạnh tập thể; chúng ta biến sự hữu hạn của mình thành những nỗ lực có thể vượt ra khỏi giới hạn thời gian của một đời người.

Đáng ngạc nhiên thay, cơ cấu làm việc sẽ dịch chuyển cân bằng theo chiều hướng ngược lại: thế mạnh và năng suất cá nhân sẽ được nâng cao. Khi làm việc cùng với người khác (dù với vai trò quản lý hay thành viên) thì sức mạnh tập thể sẽ được mở rộng, vượt qua cả khả năng và giới hạn cá nhân. Chúng ta có thể dựa vào năng lực của người khác để bù đắp cho những khía cạnh hạn chế của mình. Có thể bạn nắm bắt tốt các vấn đề pháp lý nhưng lại không hiểu về những ảnh hưởng thương mại; hay có thể bạn giỏi về việc phát triển phần mềm nhưng lại yếu trong mảng marketing; hoặc bạn là một nhà quản trị xuất sắc nhưng lại kém về việc nắm bắt các thời cơ chiến lược và nhận biết rủi ro.

Một nhóm sẽ mạnh hơn, sáng suốt hơn, thông minh hơn và tài giỏi hơn so với từng cá nhân trong nhóm đó, từng người từng người một. Sức mạnh sẽ được mở rộng một cách kinh ngạc. Đối với một nhóm lý tưởng, bạn hiểu chính xác những gì bạn đóng góp cũng như giá trị đóng góp của các thành viên khác. Dù đồng nghiệp của bạn có phiền toái đến đâu, bạn sẽ bớt khó chịu hơn khi nghĩ rằng chính sự khác biệt đó đã giúp họ có thể làm những việc ta không thể làm và chính vì thế chúng ta phải đặc biệt nỗ lực để hoà hợp với họ. Sau cùng, chúng ta phải chấp nhận rằng đó là điều hiển nhiên khi ta không thể tự nhiên hoà hợp với một số tính cách ở nơi công sở. Tuy nhiên, thông qua công việc, chúng ta có thể nhận biết những mặt tốt cũng như thế mạnh của họ, những điều mà ta không thể thấy bằng tiếp xúc xã hội thông thường.

Khi làm việc nhóm, cái tôi của ta sẽ được hoà vào lòng trung thành lớn của tập thể: chúng ta được gắn kết với nhau bởi một mục tiêu chung mà mỗi cá nhân đều biết rõ rằng họ không bao giờ đạt được nó nếu làm việc độc lập. Chắc chắn sẽ xảy ra trường hợp khi một người tụt nhịp và mất tự tin, những người khác sẽ khích lệ, giúp họ bắt nhịp trở lại. Và những thành viên khác đều biết rằng mọi người cũng sẽ làm điều tương tự nếu họ gặp khó khăn. Hiểu rõ sức mạnh đoàn kết, chúng ta sẽ bỏ qua mọi ganh ghét đố kỵ: thành công của một người đóng góp tạo nên thành công của một tập thể. Cùng với nhau, chúng ta có thể mang những ý tưởng hoặc sản phẩm tốt đến nhiều người hơn; chúng ta có thể lan truyền sức mạnh tử tế, điều mà ta không thể làm một mình; chúng ta thực hiện nhiều hoài bão lớn lao và vĩ đại hơn.

Trên tất cả, chúng ta có thể chiêu mộ những thành viên mới, những người có thể tiếp nối công việc một khi chúng ta ra đi. Những nỗ lực ta cống hiến không bị bó buộc trong sự hữu hạn của một đời người. Nhiều công trình vĩ đại của nhân loại được kéo dài qua nhiều thế hệ; nỗ lực của chúng ta vượt cả thời gian bởi vì cống hiến ta tiếp tục sống mãi trong những nỗ lực và hoài bão của thế hệ đi sau. Những đội ngũ xuất sắc nhất đi ngược lại với những nét tính cách xấu xa của con người: bằng việc hợp tác, chúng ta không còn cạnh tranh đơn lẻ, thay vào đó là sự cạnh tranh của cả một tập thể; chúng ta thay thế những khuyết điểm cá nhân bằng sức mạnh tập thể; chúng ta biến sự hữu hạn của mình thành những nỗ lực có thể vượt ra khỏi giới hạn thời gian của một đời người.

  • Nguồn: In Praise of Teamwork, thebookoflife.org
  • Dịch: Kim An
Facebook Comments

8 loại mâu thuẫn nội tâm và cách tìm ra sự bình yên trong tâm trí (P2)

0
Mâu thuẫn nội tâm
Mâu thuẫn nội tâm

Cách tìm kiếm sự bình yên của tâm trí

Tất cả những cuộc chiến tranh bắt nguồn bên trong như một dạng  xung đột nội tại. Và nguyên nhân gốc rễ của mâu thuẫn nội tại là gì? – Nó thường gắn với “niềm tin, ham muốn và những kì vọng”.

Rất đơn giản thế này – tất cả những đau khổ của chúng ta xảy ra khi chúng ta tin tưởng vào những suy nghĩ của mình – thay vì nhìn thấy bản chất thực sự của chúng là gì: đi qua những dao động năng lượng trong não. Chúng ta có kiểm soát được suy nghĩ của chúng ta không? – Không. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn chọn nghĩ về những điều hạnh phúc và hài hòa rồi. Chúng ta thậm chí không biết suy nghĩ tiếp theo của chúng ta sẽ là gì, hoặc 10 suy nghĩ tiếp theo sẽ ra sao bởi tất cả đều phát sinh và rơi vào tâm trí. Nếu chúng ta không kiểm soát những suy nghĩ này, thì làm sao chúng có thể có ý nghĩa gì đó với chúng ta – trừ khi CHÍNH CHÚNG TA ĐANG CHO CHÚNG Ý NGHĨA?

Nếu bạn thực sự hiểu những gì tôi vừa viết, bạn sẽ thấy rằng rất nhiều mâu thuẫn nội tại của bạn tiêu tan rất nhanh. Đơn giản chỉ cần ngồi xuống(bao lâu tùy bạn), và cố gắng để ý đến những suy nghĩ của bạn đến từ đâu. Bạn có kiểm soát chúng? Hay … chúng đang kiểm soát bạn?

Bên cạnh đó, dưới đây là một số lời khuyên khác mà tôi hy vọng có thể giúp bạn tìm thấy nhiều sự an bình và rõ ràng hơn:

Phân biệt giữa trực giác (intuition) và sợ hãi (fear)

Giọng nói của trực giác trong trái tim bạn rất rõ ràng, mạnh mẽ và không xúc cảm (unemotional). Tuy nhiên, giọng nói của nỗi sợ hãi lại rất mơ hồ và chứa đựng nhiều cảm xúc. Tìm hiểu cách phân biệt giữa hai giọng nói này vì chúng thường bị lẫn lộn.

Về lâu dài, điều gì sẽ là sự lựa chọn khôn ngoan nhất?

Khi trái tim của chúng ta vượt lên dành quyền kiểm soát, chúng ta có xu hướng gây ra những quyết định tồi tệ, thiếu suy nghĩ. Đó là nơi mà Lý trí xuất hiện: Nhìn xa thấu trước/ foresight. Foresight là sự khôn ngoan. Với kiến ​​thức hạn chế bạn có ngay bây giờ, điều gì có vẻ là một quyết định khôn ngoan nhất về lâu dài?

Cân nhắc những ưu và khuyết điểm

Nếu bạn đang cố gắng tìm sự rõ ràng, hãy chia một trang thành hai cột. Liệt kê tất cả các ưu điểm của quyết định của bạn và những nhược điểm của nó ở phía bên kia của tờ giấy.

Hãy tìm ra ưu tiên số một của bạn

Mâu thuẫn nội tại thường xuất hiện khi chúng ta không có một sự ưu tiên rõ ràng. Ưu tiên lớn nhất của bạn vào lúc này là gì? Điều gì bạn cảm thấy có giá trị nhất với mình lúc này?

Niềm tin sai lầm nào đang thúc đẩy sự rối loạn của bạn?

Cái gì đang không đúng, sự mê muội, hạn chế hoặc những niềm tin đã cũ đang gây ra mâu thuẫn trong bạn? Viết ra tất cả những vấn đề của bạn trên một trang giấy và bên cạnh để một cột “Tại sao?” Ví dụ, bạn có thể vừa muốn giữ công việc của bạn nhưng cũng mong muốn ở nhà với con. Hỏi “lý do tại sao bạn không nghỉ việc” và  bạn có thể khám phá ra rằng bạn có một niềm tin rằng “ở nhà với con cái sẽ khiến bạn trở thành một người thất bại”, và bạn đã chấp nhận niềm tin này từ xã hội.

Hãy trung thực tàn nhẫn: bạn sợ điều gì nhất?

Nỗi lo sợ luôn luôn nằm trong mâu thuẫn nội tại. Điều gì đang gây ra sự bất hòa về nhận thức của bạn? Bạn thực sự sợ hãi điều gì? Đôi khi phát hiện ra nỗi sợ hãi tiềm ẩn của bạn sẽ giúp bạn đạt được sự rõ ràng và định hướng.

“Đâu là cái ít hại hơn trong hai cái hại”/lesser of two evils?

Nếu bạn phải chọn – súng đang kề vào đầu mình – bạn sẽ đưa ra quyết định nào?

Thông qua một viễn cảnh tương lai 

Từ quan điểm của bản thân (giả định) rằng mình  đang nằm trên giường bệnh, bạn sẽ thấy hối tiếc điều gì nhiều nhất?

Những gì đang chống lại dòng chảy cuộc sống?

Một cách nhanh nhất để phát hiện ra “những điều không ổn trong cuộc sống của bạn” đó là tìm ra những khía cạnh mà bạn đang cố gắng phản kháng chống lại dòng chảy cuộc sống. Hãy nhớ rằng, dòng chảy cuộc sống rất dễ dàng. Đó là lý do chúng tôi khuyên bạn tìm ra thứ gì đang tạo nên sự cản trở hay chống lại chiều thuận của dòng chảy cuộc sống. Bạn có đang bám víu vào một con thuyền nào đã ra khơi đi ngược dòng từ rất lâu?

Cách tiếp cận nhiều yêu thương hơn?

Bạn có tôn trọng tính xác thực của mình hoặc tôn trọng những gì bạn “nghĩ” bạn nên làm (should do)/hoặc bạn nên là (should be)? Cách tiếp cận/lựa chọn nào phù hợp hơn với tính xác thực trong bạn, với tình yêu?

Có vấn đề tiềm ẩn nào quan trọng hơn không?

Đôi khi Mâu thuẫn/xung đột nội tại thực sự đang che giấu những vấn đề sâu sắc hơn cần được khám phá để giải quyết, ví như những niềm tin tiêu cực, sự xấu hổ không được giải quyết hoặc những vết thương thời thơ ấu.

Thư giãn tâm trí của bạn

Thư giãn tâm trí của bạn là một cách tuyệt vời để phát triển các quan điểm mới. Hãy thử thực hành thiền, nghe nhạc nhẹ nhàng hoặc thực hành chánh niệm. Thường thì những câu trả lời hay nhất sẽ đến khi chúng ta không tìm kiếm chúng.

Chọn cách ngừng tham gia

Bạn có cần một câu trả lời đúng ngay phút này? Đôi khi cho phép cuộc sống di chuyển theo hướng nó muốn là một lựa chọn tốt hơn rất nhiều với việc ép bản thân phải tạo ra một con đường mới. Như  Wayne Dyer đã từng nói “Xung đột không thể tồn tại nếu không có sự tham gia của bạn”.

Tôi hi vọng những lời khuyên này có thể giúp bạn tìm thấy nhiều sự an tâm. Hãy nhớ rằng”Mâu thuẫn/Xung đột nội tại” là hết sức bình thường và chẳng có gì kì lạ cả. Ngoài ra, khi nói đến xung đột nội tại, người ta có xu hướng lãng mạn hóa “trái tim”, rằng – chúng ta chỉ nên lắng nghe bất cứ điều gì trái tim muốn. Tuy nhiên, đây là một cách tiếp cận không cân bằng, bởi: Chúng ta cần sử dụng cả trái tim (heart) và lý trí (head) để tạo ra sự “hài hòa nội tại”.

Facebook Comments

21 Sự thật tâm lý hữu dụng hằng ngày mà chúng ta thường không chú ý

0
21 Sự thật tâm lý hữu dụng
21 Sự thật tâm lý hữu dụng

Bộ não con người chứa đựng rất nhiều điều bí ẩn, nhưng đến nay các nhà khoa học đã khám phá và phát hiện một vài điều.

Bright Side đã thu thập những điều thú vị nhất mà chúng tôi tin rằng bạn không hề biết hay không để tâm đến chúng.

  1. Người có hàm lượng testosterone cao thường cảm thấy thích thú với cơn giận của người khác.
  2. Nghiên cứu chứng minh rằng một số người có tài năng toán học bẩm sinh.
  3. Bộ não “thay thế” tông giọng đơn điệu của những người nhàm chán mà đôi lúc chúng ta nghe được nhằm biến chúng trở nên thú vị và dễ dàng ghi nhớ hơn.
  4. Ca hát giảm độ lo âu và giúp con người chống lại trầm cảm.
  5. Cơ chế căng thẳng của đường ruột và não bộ có liên quan đến nhau. Đó là lý do tại sao một vài cảm xúc có thể ngay lập tức ảnh hưởng đến dạ dày của chúng ta. Trong đó, căng thẳng gây nên ảnh hưởng trầm trọng nhất.
  6. Không có bạn bè cũng nguy hiểm như việc hút thuốc vậy. Các nhà khoa học đã tìm thấy mối quan hệ giữa sự cô đơn và mức độ đông tụ protein, một trong những nguyên nhân gây nên đau tim hoặc đột quỵ.
  7. Do di truyền nên một số người dễ bi quan hơn người khác và họ cũng nhìn nhận sự tiêu cực rõ nét hơn người khác.
  8. Tuy nhiên, bạn có thể học cách sống lạc quan hơn. Bạn không nhất thiết phải sống mãi với sự tiêu cực kia.
  9. Chúng ta chỉ có thể đưa ra quyết định từ một số lượng giới hạn các lựa chọn, mặc dù chúng ta không ngừng mong muốn có nhiều sự lựa chọn hơn. Điều này giải thích tại sao các quyển thực đơn lớn, những danh mục dày và các siêu thị khổng lồ với nhiều mặt hàng khác nhau chỉ khiến đầu óc ta rối bời thêm.
  10. Khi bạn cố nhớ lại một sự kiện trong quá khứ, thật ra bạn đang nhớ lại ký ức cuối cùng của bạn về nó chứ không phải bản thân sự kiện đó.
  11. Món ăn không phải do chính mình nấu thường có vẻ ngon hơn. Bởi vì trong khi nấu ăn, chúng ta tận hưởng mùi hương và tưởng tượng về hương vị, điều này tạo cảm giác chúng ta đã ăn món đó rồi. Một sự thật thú vị khác là khi tự nấu ăn, chúng ta ăn ít hơn. Bạn có thích ý tưởng giảm cân này không?
  12. Các nhà khoa học càng ngày càng chú ý nhiều hơn đến mối quan hệ giữa mức độ thông minh và sự mỉa mai. Người ta chứng minh rằng mải mai, châm biếm giúp phát triển sự sáng tạo.
  13. Những người khiếm thị bẩm sinh không bao giờ mắc phải bệnh tâm thần phân liệt (schizophrenia).
  14. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng con người thường phóng đại các đặc tính tích cực của mình. Một ví dụ điển hình là hầu hết các tài xế đều chắc rằng họ lái xe giỏi hơn nhiều so với những người tài xế bình thường khác.
  15. Khi chúng ta quá cẩn trọng và lập sẵn kế hoạch “B” thì hầu hết trong các trường hợp, kế hoạch “A” của chúng ta luôn thất bại.
  16. Các nhà nghiên cứu người Hà Lan đã khảo sát 5000 người và phát hiện rằng, trung bình một người phụ nữ khóc 30 – 64 lần trong một năm. Trong khi đó, một người đàn ông khóc khoảng 6 – 17 lần một năm.
  17. Đối với hầu hết phụ nữ, 70% độ quyến rũ của một người đàn ông đến từ sức mạnh của họ.
  18. Não bộ sử dụng cùng một cơ chế khi một người nghe bài hát yêu thích của mình và khi họ sử dụng thuốc phiện.
  19. Nếu bạn kể kế hoạch của mình với người khác thì có khả năng là bạn không thực hiện được nó bởi bạn sẽ dễ đánh mất động lực của mình sau khi chia sẻ với người khác.
  20. Người có mắt nâu thường đáng tin cậy hơn người có mắt xanh dương. Điều này có thể là do người mắt nâu thường có những đặc điểm gương mặt nổi bật hơn nên sẽ trông đáng tin cậy hơn.
  21. Chúng ta thay đổi giọng nói khi trò chuyện với người mà chúng ta thích.

Sự thật nào khiến bạn bất ngờ nhất? Bạn có biết những sự thật tâm lý nào khác không? Hãy chia sẻ với chúng tôi trong phần bình luận nhé!

  • Nguồn: 21 Useful psychological facts we see every day but fail to notice, brightside.me
  • Dịch: Kim An

Facebook Comments

10 Cách truyền thông thao túng quan điểm của chúng ta

0
10 Cách truyền thông thao túng quan điểm của chúng ta
10 Cách truyền thông thao túng quan điểm của chúng ta

Tin tức và tình cảm luôn song hành cùng nhau và điều đó không hề tốt chút nào. Cảm xúc cản trở bạn nhìn nhận sự thật một cách khách quan và phản biện. Chúng ngăn chặn phần suy nghĩ lý tính trong con người chúng ta.

Cách đây gần 30 năm, Noam Chomsky, một nhà thông thái nổi tiếng, viết về các chiến lược thao túng của truyền thông. Theo thời gian dài từ đó đến nay, chúng ta đã có Internet, TwitterFacebook; bởi vậy, truyền thông còn có nhiều cách hơn nữa để thao túng con người.

Không may thay, sự tác động ấy không phải lúc nào cũng theo chiều hướng tích cực. Bright Side sẽ chia sẻ cùng bạn những phương cách các nhà truyền thông sử dụng để điều khiển ý thức con người.

Đánh lạc sự chú ý

Đây là chiến thuật yêu thích của truyền thông. Những thông tin quan trọng không được chú ý giữa một rừng các câu chuyện nhỏ lẻ. Internet đã không giải quyết được vấn đề đó: chúng ta liên tục chuyển hướng chú ý đến những tấm ảnh vui nhộn, những mẩu chuyện hài hước.

Điểm khác biệt duy nhất là ít ra ngày nay chúng ta vẫn có quyền lựa chọn: bạn có thể dễ dàng chọn lọc thông tin bạn muốn nhằm tránh những tin không liên quan.

Phóng đại vấn đề

Đôi lúc, một vấn đề giả tưởng hoặc một vấn đề được phóng đại có thể gây ra những phản ứng nghiêm trọng từ xã hội. Năm 2016, NASA đưa ra một bài viết nói rằng nếu chiêm tinh  mang tính chất khoa học thì các cung hoàng đạo sẽ thay đổi vị trí. Ví dụ như, cung Xử Nữ (Virgo) sẽ trở thành cung Sư Tử (Leo). Cosmopolitan từng trình bày điều này như một khám phá khoa học và cho rằng 80% trong chúng ta sẽ phải thay đổi cung hoàng đạo của mình. Bài viết lan truyền nhanh chóng đến mức NASA phải đăng tin rút lại những điều đã phát biểu.

Mưa dầm thấm lâu

Để hình thành một ý kiến nhất định, bạn có thể dần dần xuất bản nhiều tài liệu về cùng một chủ đề. Chiến thuật này được sử dụng để định hình hình ảnh về một người, một sản phẩm hoặc một sự kiện, sự việc nào đó. Ví dụ như, trong ngành truyền thông của các nước khác nhau, chỉ một số nhãn hiệu thực phẩm nhất định được đề cập đến. Ví dụ điển hình nhất về việc quảng cáo trên các phương tiện truyền thông có lẽ là sự truyền bá về hút thuốc lá giữa thập kỷ 20.

Trì hoãn

Để thuyết phục mọi người đưa ra một quyết định khó khăn hoặc lạ lùng, truyền thông phải cho họ thấy rằng đó là điều “khó, nhưng hoàn toàn cần thiết”. Và rồi truyền thông lại nói rằng họ có thể quyết định chúng vào ngày mai, không nhất thiết phải là hôm nay. Hy sinh trong tương lai vẫn dễ hơn là trong hiện tại. Những ví dụ như trưng cầu ý dân hoặc chế độ độc tài ở các nước đang phát triển đều dựa trên hoạt động tuyên truyền hoặc chủ nghĩa độc đoán.

Cực kỳ tử tế

Một số quảng cáo sử dụng ngôn từ, lập luận, biểu tượng và ngữ điệu dành cho trẻ em. Cách truyền đạt như thế khiến người xem ít phê bình và phản biện hơn. Các nhãn hàng sử dụng thể mệnh lệnh nhằm hướng đến những cảm xúc và động lực cơ bản nhất. Truyền thông có cách truyền đạt cao hơn hẳn chúng ta bởi chắc chắn truyền thông biết nhiều hơn chúng ta. 

Nhiều cảm xúc và ít suy nghĩ hơn

Tin tức và tình cảm luôn song hành cùng nhau và điều đó không hề tốt chút nào. Cảm xúc cản trở bạn nhìn nhận sự thật một cách khách quan và phản biện. Chúng ngăn chặn phần suy nghĩ lý tính trong con người chúng ta. Điều này thường dẫn đến sự xuyên tạc hoặc bóp méo sự thật. Đó cũng là nguyên nhân tại sao cụm từ “information warfare”*  (chiến tranh thông tin) thường xuyên được sử dụng, dù người ta đã cố tránh nhắc đến nó. 

Không cung cấp đầy đủ thông tin

Truyền thông và chính phủ có thể thao túng xã hội nếu xã hội không hiểu rõ những thủ thuật của họ. Và điều này xảy ra là do thiếu giáo dục. Chomsky nghĩ rằng cách tiếp cận thông tin của tầng lớp thượng lưu và của những người dân bình thường là không giống nhau. Tuy nhiên, thời thế đã đổi thay và kỷ nguyên số đã cho chúng ta cơ hội tìm kiếm thông tin cần thiết. Và giáo dục không còn là tác nhân ảnh hưởng trong thời đại này. 

Hướng mọi người đến những điều tầm thường

Truyền thông hoàn toàn sẵn sàng nói với mọi người rằng ngớ ngẩn, thô tục và khiếm nhã là “cool” ngầu. Đó là lý do tại sao có rất nhiều các chương trình TV, hài và phim liên quan đến các sự kiện đã hoặc sắp xảy ra, cũng như các bài báo lá cải,… Những chương trình này không chỉ nhằm mục đích giải trí mà còn để khiến khán giả không còn chú ý đến các vấn đề thực sự nghiêm trọng.

Bạn nghĩ sao về các thông tin từ truyền thông và các tin tức lan truyền nhanh chóng trên các mạng xã hội?

Gieo rắc cảm giác tội lỗi

Mục đích của chiến thuật này là khiến mọi người tự đổ lỗi cho bản thân về những vấn đề địa phương cũng như vấn đề toàn cầu. Dù chính phủ là người khơi màu chiến tranh nhưng người dân vẫn tự nhận lỗi về mình. Năm 2014, tấm ảnh một bé trai nằm giữa hai ngôi mộ của ba và mẹ được lan truyền nhanh chóng trên mạng. Đó được chú thích là tấm ảnh từ thời chiến tranh. Trên thực tế, tấm ảnh thuộc dự án về tình cảm dành cho người thân. Nhiếp ảnh gia hoàn toàn bất ngờ trước cách truyền thông sử dụng tấm ảnh này.

Hiểu đối phương hơn cả chính bản thân họ

Truyền thông thường cố gắng biết mọi thứ về tất cả mọi người nhưng họ lại thường xuyên vượt quá giới hạn. Năm 2015, tờ báo Anh Quốc News of the World  bị bắt nghe lén điện thoại của những người nổi tiếng, chính trị gia và cả các thành viên gia đình hoàng tộc. Những thông tin họ khai thác bằng cách đáng khinh như thế này được viết thành các bài độc quyền thu hút số lượng lớn độc giả. Sau khi bị dư luận và cả người bị hại tố tụng, toà soạn này đã đóng cửa và, đồng thời, phải trả một khoản phí phạt rất lớn. 

Bạn nghĩ sao về các thông tin từ truyền thông và các tin tức lan truyền nhanh chóng trên các mạng xã hội? Hãy chia sẻ cùng chúng tôi. 

  • *Information warfare (IW) (chiến tranh thông tin) là thuật ngữ liên quan đến mặt trận sử dụng và quản lý công nghệ thông tin và truyền thông (information and communication technology – ICT) nhằm giành ưu thế hơn so với đối thủ.
  • Nguồn: 10 Ways the Media Manipulates Our Opinions, brightside.me
  • Dịch: Kim An
Facebook Comments

12 bộ phim của Pixar mang ý nghĩa tâm lý sâu sắc

0
Những bộ phim hoạt hình Pixar mang ý nghĩa tâm lý sâu sắc
Những bộ phim hoạt hình Pixar mang ý nghĩa tâm lý sâu sắc

Phim hoạt hình là một trường học thực sự của đời sống, và những người sáng tạo ra nó thường thiết kế hàm chứa những điều chân thực, quan trọng và những bài học vô giá.

Hãy lướt qua các bộ phim hoạt hình của Pixar một lần nữa và chúng ta sẽ ngạc nhiên trước những kết luận tâm lý sâu sắc đã được tạo nên trên cơ sở của họ.

12. Finding Dory (2016)

Tất cả chúng ta đều khác biệt, và chúng ta cần phải tôn trọng những đặc thù riêng của người khác. 

Nhân vật chính của bộ phim này là một chú cá dễ thương tên là Dory, người hay quên. Cô ước mơ tìm thấy gia đình mình nhưng không thể nhớ nổi họ ở đâu. Chứng mất trí nhớ có ngay từ khi Dory sinh ra. Từ ví dụ của phim hoạt hình này, cha mẹ có thể giải thích cho con mình Việc chấp nhận người khác theo cách thức của họ quan trọng như thế nào. 

11. The Good Dinosaur (2015)

Tình bạn chân thành là một sức mạnh siêu cường!

Bộ phim hoạt hình này không chỉ nói về tình bạn giữa một cậu bé và chú khủng lon to lớn. Nó nói về thế giới tự nhiên chinh phục nền văn minh chứ không phải điều ngược lại. Trong khi những đứa trẻ thích thú với những câu chuyện sôi nổi và những nhân vật sáng sủa thì người lớn có thể suy ngẫm về sự sợ hãi mà chú khủng long Arlo đã phải vượt qua và trên hết là sức mạnh của tình bạn chân thành. 

10. Inside Out (2015)

Đừng sợ hãi những cảm xúc của bạn. 

Inside Out là một trong những bộ phim có hiệu ứng ảnh động mạnh nhất của Pixar, và nó được chấp thuận bởi các nhà tâm lý trị liệu. Người anh hùng chính là Riley, một cô gái cố gắng đương đầu với các cảm xúc của mình (Vui vẻ, Buồn bã, Sợ hãi, Cáu giận và Ghê tởm). Riley có thể giúp cả người lớn và trẻ em nhận ra rằng những trải nghiệm cảm giác khác nhau là điều bình thường – chúng ta chỉ cần giữ chúng dưới sự kiểm soát. 

9. Brave (2012)

Hãy đặt những khuôn mẫu sang một bên và là chính mình.

Brave là một lời nhắc nhở tuyệt vời rằng không ai phải tuân theo những mong đợi của người khác. Dõi theo câu chuyện về mối quan hệ giữa Merida dũng cảm và mẹ cô, người đã lên kế hoạch tương lai cho con gái mình đến từng chi tiết nhỏ nhất, chúng ta hiểu được rằng các cô gái không phải là những công chúa nếu họ yêu thích những cuộc phiêu lưu điên rồ.

8. Up (2009)

Sẽ chẳng bao giờ là quá muộn để thực hiện ước mơ của bạn. 

Một câu chuyện buồn và cảm xúc về sự cô đơn và tuổi già. Carl nghĩ về người vợ đã mất của ông hàng ngày và chuyến phiêu lưu họ từng mơ ước. Cuối cùng, Carl quyết định đi du lịch một mình trong ngôi nhà bay của mình, nhưng một cậu bé hướng đạo sinh vui vẻ đã mang đến một số thay đổi cho kế hoạch của ông.

Bộ phim hoạt hình này nói với chúng ta rằng chúng ta cần những câu chuyện cổ tích trong cuộc sống của mình …ở mọi lứa tuổi. 

7. WALL-E (2008)

Chúng ta chịu trách nhiệm cho hành tinh của mình. 

Bộ phim này không chỉ có những cảm xúc sâu lắng, nó cũng nói về những trách nhiệm lớn. Wall-E dạy chúng ta cách chăm sóc trái đất bằng cách cho chúng ta thấy tương lai dự báo của hành tinh chúng ta nếu chúng ta tiếp tục sử dụng nguồn tài nguyên của trái đất không giới hạn.

 6. Ratatouille (2007)

Đi theo ước mơ của bạn, ngay cả khi họ nói rằng bạn không xứng đáng.

Chú chuột Remy mơ mình trở thành một đầu bếp. Mặc dù chẳng ai tin vào anh ta, nhưng anh ta vẫn tiến đến mục tiêu của mình. Ratatouille dạy chúng ta rằng, nền tảng của bạn không quan trọng nếu bạn không đủ dũng cảm để hoàn thành ước mơ của mình.

5. Cars (2006)

Đừng quên những người luôn tin tưởng bạn. 

 Lightning McQueen là một người chiến thắng tự tin điển hình, người hiểu rằng vai trò của đội nhóm không thể bị đánh giá thấp. Tất cả các đồng nghiệp, giáo viên, bạn bè và người hâm mộ đã giúp anh về đích đầu tiên.

4. The Incredibles (2004)

Chúng ta không còn là chính mình  nếu chúng ta giấu đi tài năng.

Các nhân vật chính trong câu chuyện này là một gia đình cố gắng có vẻ bình thường. Nhưng họ cảm thấy chán nản và buồn bã bởi họ phải che giấu sức mạnh siêu cường của họ.

Sự đúc rút qua bộ phim là tài năng và kỹ năng được trao cho chúng ta là một phần không thể thiếu trong tính cách của chúng ta. Bằng cách từ chối nó, chúng ta đang phủ nhận bản thân mình.

 

3. Finding Nemo (2003)

Mọi người đều có quyền phạm sai lầm và đi theo con đường riêng của họ.

Marlin là một người cha cố gắng chăm sóc và bảo vệ Nemo khỏi toàn thế giới. Tuy nhiên sự bảo vệ quá mức của Marlin chỉ khiến cho mọi thứ tồi tệ hơn.

Qua đây, chúng ta cần hiểu rằng, trẻ em cần có sự hỗ trợ của chúng ta để tìm hiểu về thế giới xung quanh. 

2. Monsters, Inc. (2001)

 Những người đáng sợ nhất thường sợ chính bản thân họ. 

Vai trò của những con quái vật trong bộ phim hoạt hình của Pixar này là dọa mọi đứa trẻ trên thế giới sợ hãi. Nhưng sự hăm dọa là vũ khí tồi tệ nhất mà một xã hội hưng thịnh có thể dùng. Các anh hùng của câu chuyện sớm tìm ra rằng, sự hiểu biết lẫn nhau, sự tôn trọng và lòng từ bi mạnh mẽ hơn nhiều so với nỗi sợ.

1. Toy Story (1995)

Thời gian cứ trôi, nhưng tình bạn thực sự và lòng tận tụy còn mãi mãi. 

Một câu chuyện không thể tin về những món đồ chơi có thể có cuộc sống riêng của chúng mà chẳng ai nhìn thấy. Họ cảm thấy ghen tị, tình bạn và nỗi nhớ nhà. Đồ chơi ở đây cũng giống như con người: Họ cũng muốn được yêu thương và được quan tâm. 

Và cuối cùng, một phần thưởng nhỏ, một câu chuyện hài hước về những nhân viên của Pixar:

  • Pixar employees: “chúng tôi có thể về nhà sau 16 giờ làm việc được không?“
  • Pixar: ”Không, tôi muốn nhìn thấy mỗi sợi vải trên chiếc áo phông này.”
 Preview photo credit Pixar
Facebook Comments

Gửi đến những người cha có con gái, lá thư về vấn nạn xâm hại tình dục

0

Phái mạnh có thể làm gì để giúp cải thiện xã hội?

Mỗi sáng, sau khi đưa ba cô con gái đến trường, tôi hít một hơi thật sâu, rồi mở tờ báo của ngày hôm đó. Và rồi xuất hiện tên tuổi của một nhà sản xuất Hollywood, một diễn viên, chính trị gia, tổng biên tập, nghệ sĩ hài, mục sư hay một huấn luyện viên nổi tiếng nào đó. Tiếp theo là một vài danh sách khác gồm các nhân viên, quản lý từ những công ty tẻ nhạt mà không ai biết đến. Đó không phải chuyên mục giới thiệu những nhà khoa học tên tuổi hay một hệ thống pháp luật lỗi thời với những hạn chế trong việc xử lý các hành vi tình dục sai lệch. Đó cũng không phải bài viết liên quan đến sự cảm thông hay sự phẫn nộ chính đáng của tôi và cũng không phải bài viết của một ai đó với những đặc điểm giống tôi (nam giới, người da trắng, tầng lớp trung lưu, dị tính, vận động viên ném tạ). Đó chính là chuyên mục lá thư gửi những người cha có con gái. Họ có thể làm gì? Họ có thể giúp gì cho con mình và bạn bè của chúng?

Tại sao người ta viết chuyên mục đó? Bởi vì, tôi nghe rất nhiều người mẹ than phiền rằng các ông bố không sẵn lòng trò chuyện cùng con trẻ, hoặc không thể làm điều đó. Nếu bạn cười cợt, chế giễu chuyện này, để tôi kể bạn nghe những điều các nhà khoa học đã nghiên cứu nhé. 

 

Tại sao các bậc phụ huynh không trò chuyện với con mình về vấn nạn lạm dụng tình dục?

Nhiều phụ huynh chia sẻ rằng họ không thoải mái khi thảo luận về đề tài trên (74%) và không muốn con mình cảm thấy khó chịu (54%). Gần một nửa số phụ huynh được khảo sát (47%) lo sợ rằng con sẽ đánh mất sự ngây thơ, trong sáng khi nghe về chủ đề đó. Một số khác nói rằng họ chưa từng nghĩ đến việc đề cập vấn đề này với con trẻ (47-65%) hoặc họ cho rằng con mình còn quả nhỏ để hiểu (42-44%). Trong một nghiên cứu, 36% các bậc phụ huynh cho rằng bị xâm hại tình dục là một điều đáng xấu hổ và dặn con mình không được kể với bất kỳ ai.

Trong một nghiên cứu với mẫu khảo sát gồm 666 bà mẹ, 510 ông bố cùng con của họ (những đứa trẻ đều trong độ tuổi teen), người ta phát hiện rằng cha mẹ và con cái chưa từng trò chuyện về chủ đề tình dục. 

Hơn một năm qua, 49% các em từ lớp 8 đến lớp 12 đều không hề nhớ về bất kỳ đoạn đối thoại nào giữa chúng với cha mẹ về chủ đề trên. 

Câu chuyện là như thế này. Bạn bè của bạn có thể không thích chia sẻ quan điểm bên lề về trận bóng đá sắp tới, những quan điểm mà bạn cũng quá xấu hổ để bày tỏ. Điều đó ổn thôi,… nếu kiến thức và sự phòng bị trước hiểm nguy của con trẻ không bị ảnh hưởng bởi việc thiếu giao tiếp, trò chuyện cùng nhau như thế. 

 

Tại sao đối tượng tôi hướng đến là người cha? Bởi vì, theo các cuộc nghiên cứu gần đây, người cha thường để vợ mình thảo luận việc phòng ngừa lạm dụng tình dục với con. Và, nếu họ – người cha – có đề cập đến vấn đề này, họ hiếm khi nói sâu hơn ngoài những mối hiểm nguy từ người lạ, mặc dù thủ phạm còn có thể là người thân quen. Nhiều bậc phụ huynh, đặc biệt là những người cha, có vẻ không giáo dục giới tính kỹ càng cho con trẻ, ngay cả những vấn đề sinh trưởng bình thường. 

 

Vậy, người cha có thể làm gì để thay đổi vấn đề này? Để tôi chia sẻ vài cách cho các bạn nhé!

 

  1. Đừng ngần ngại khi thảo luận cùng con gái về chủ đề tình dục.Điều này không khiến bạn cướp mất sự ngây thơ của con. Nếu bạn muốn duy trì sự ngây thơ, trong sáng ấy, hãy bảo vệ con bằng việc trang bị đầy đủ kiến thức về cơ thể và kĩ năng cần thiết để chúng tự bảo vệ chính mình. Hãy tập thói quen hỏi ý kiến của con trước khi tắm cho con. Dạy con rằng ngay cả bạn cũng không được phép tự ý đụng chạm vào bộ phận nhạy cảm của con. Lưu ý rằng bạn nên sử dụng ngôn từ phù hợp với lứa tuổi của con. Không có gì sai khi bạn sử dụng các từ như: vùng kín, bộ phận của con trai và con gái hoặc khu vực riêng tư, thay vì những thuật ngữ sinh học. Nhiều người lớn cảm thấy khó chịu khi nói các từ như “dương vật” hoặc “âm đạo” trước mặt trẻ con; một số khác lại không thích việc sử dụng các từ lóng như “peepee” hay “woowoo”. Chúng ta không có câu trả lời cụ thể về việc sử dụng ngôn ngữ như thế nào. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng: khi bạn lo sợ việc dùng những thuật ngữ sinh học về các bộ phận cơ thể, phần nào bạn ám chỉ sự sợ hãi đối với con mình. Tôi lo rằng đây có thể vô tình trở thành bước đệm cho con trẻ trở nên xấu hổ khi nói về cơ thể của chúng. Chắc hẳn bạn không mong muốn con mình cảm thấy xấu hổ hay ái ngại về cơ thể của mình (hay bất kỳ việc gì khác).

 

2. Khuyến khích con đặt câu hỏi. 

Bản thân việc không trả lời một câu hỏi cũng chính là cách trả lời. Nó cho thấy có điều gì đó đáng xấu hổ và không được phép nhắc đến, hoặc bạn thiếu tin tưởng vào con gái mình. Khi trả lời, hãy sử dụng từ ngữ đơn giản. Từ tượng hình mang sức thuyết phục nhiều hơn từ trừu tượng. Khi bạn cảm thấy khó chịu hoặc cố gắng tỏ vẻ uyên bác, bạn vô tình sử dụng các thuật ngữ phức tạp, trong khi chúng không hề giúp ích cho bạn hay con gái mình. Hãy chú ý đến mục tiêu của cuộc thảo luận. Phần lớn các cuộc trò chuyện không hướng đến việc thấu hiểu từng thuật ngữ mà là trang bị kiến thức cần thiết cho con gái về các hiểm nguy ngoài xã hội mà chúng có thể đối mặt. (Đây là vì con gái, không phải bạn).

 

3. Nếu bạn từng đối mặt với những vấn đề nhạy cảm, hãy cẩn trọng về ảnh hưởng của chúng đối với con mình. 

Những chủ đề nhạy cảm thường cản trở việc giao tiếp và giáo dục. Dù bạn cố gắng lãng tránh điều gì thì chúng lại càng trở nên thú vị, đáng nhớ và hấp dẫn hơn. Trớ trêu thay, khi bạn ngần ngại chia sẻ về một khía cạnh nào thì con bạn lại càng muốn khám phá khía cạnh đó. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng.

Đừng xấu hổ khi cẩn thận chuẩn bị ngôn từ truyền đạt trước. Bạn hãy thử soạn thảo những điều bạn muốn chia sẻ cùng con ra nháp và tập truyền đạt bằng cả ngôn ngữ và điệu bộ – có vẻ không khác gì chuẩn bị cho một cuộc phỏng vấn việc làm đâu nhỉ. 

 

4. Không ai trong chúng ta biết mình đang làm gì. 

Không một ai được huấn luyện bài bản trước khi làm cha. Yếu tố tạo nên một người cha tuyệt vời chính là ý định học hỏi để trở thành một người phụ huynh tốt. Hãy học hỏi từ những người cố vấn. Trò chuyện cùng các chuyên gia. Tìm kiếm thêm thông tin trong sách hoặc trên mạng. Có thể hôm nay cuộc trò chuyện của bạn và con đã thất bại nhưng nó có thể được khắc phục bằng một lời xin lỗi và bắt đầu đề cập lại vấn đề. Bạn được phép làm lại, được phép sửa sai. Và rồi bạn sẽ bất ngờ về lòng vị tha của trẻ. 

 

5. Nhắc nhở con gái lắng nghe trực giác của chúng khi đối mặt với sức ép xã hội.

Giải thích rõ với con rằng không có một lý do nào mà người khác có quyền đụng chạm vào chúng nếu chúng không thoải mái. Loại ranh giới cá nhân này được áp dụng cho người thân, bạn bè, bác sĩ. huấn luyện viên thể hình và tất cả mọi người khác trên thế gian này. Và nó được áp dụng cho cả những cử chỉ như ôm, hôn hay choàng vai, bá cổ. Chỉ duy nhất một người có quyền xác lập các quy luật về tiếp xúc thân thể và đó chính là con gái của bạn. Hãy khuyến khích con nói rõ ràng, dõng dạc, và khi cần, hãy nói thật to. Cơ thể là của con. Hãy rèn luyện tính quyết đoán cho con ngay từ trong gia đình và ở bất kỳ nơi đâu. Từ khi con mới 4 tuổi, tôi đã tập cho chúng tự gọi món mà chúng muốn ăn vì tôi muốn tập cho con mình diễn đạt rõ ràng và dõng dạc trước nhứng người lớn hơn chúng. Tôi không nói thay con khi chúng kế bên tôi – tôi để con tự kể chuyện của mình. Tôi cho phép con tự tranh luận khi chúng cho rằng tôi sai (dĩ nhiên không phải lúc nào tôi cũng làm được điều này, nhưng tôi đang cố gắng). Những khoảnh khắc tự mình bày tỏ ý kiến cá nhân góp phần vào việc tích luỹ kỹ năng. Nó sẽ hữu ích cho con về sau, khi mà chúng trò chuyện với bạn tình của mình về những điều khó nói hay về những quan hệ không mong muốn. Hãy bắt đầu từ sớm, bởi không có gì gọi là rèn luyện quá nhiều. 

 

6. Cho phép con bạn bảo vệ chính mình bằng bạo lực. 

Điều này có thể khiến nhiều độc giả không vui, đặc biệt là những ai tuyệt đối nói không với bạo lực. Tuy nhiên, vài trường hợp lại đòi hỏi sử dụng bạo lực. Tôi nhắc con gái mình rằng nếu chúng yêu cầu ai đó không được phép chạm vào mình và rõ ràng là người đó đã nghe thấy nhưng lại không ngừng lại, trong trường hợp đó, tôi cho phép con mình đẩy, đấm hoặc đá để thoát khỏi kẻ kia. Tôi mãi lặp đi lặp lại với con rằng tôi sẽ luôn bảo vệ chúng trước bất kỳ một kẻ nào. Và, một lần nữa, cơ thể là của con, không một ai có quyền đụng chạm vào chúng. Hãy cho con bạn được phép làm bất kỳ điều gì cần thiết để tự bảo vệ bản thân nếu kẻ nào đó chạm vào những vùng nhạy cảm mà không được con cho phép. Đấm vào mắt của hắn. Đá thật mạnh vào chỗ hiểm của hắn. Đâm mảnh thuỷ tinh vỡ vào mặt hắn. Nhiệm vụ thoát khỏi hắn là yếu tố then chốt. Tuy nhiên, mục đích vẫn là không gây tổn hại đến đối phương và bảo vệ bản thân an toàn. Vì thế, hãy cẩn thận ngôn từ khi truyền đạt điều này với con trẻ.

Tôi muốn bạn tưởng tượng một cảnh giả thuyết như sau: Sau giờ học, con gái tôi vào lớp và thấy thầy giáo đang đè con gái của bạn xuống, cởi quần của cô bé và cố gắng dạng chân cô bé ra. Trong tình huống đó, tôi muốn con tôi xử lý như thế nào? Bất kỳ điều gì có thể đẩy người thầy kia ra khỏi con gái của bạn. Dù là la hét hay đập đồ bấm kim vào đầu hắn đều là những giải pháp đáng cân nhắc tại thời điểm đó. Tôi muốn con tôi và con bạn đều trốn thoát và an toàn. Đưa ra những ví dụ minh hoạ phù hợp với tuổi của con là một ý tưởng hay. Hãy dẫn chứng nhiều trường hợp khác nhau, ngay cả những hoàn cảnh mà bạo lực là giải pháp đầu tiên. Đừng để con nghĩ rằng bạn không mong muốn chúng sử dụng bạo lực nếu không quá cấp bách (đợi đến khi khẩn cấp thì đã quá trễ rồi). Chắc hẳn bạn mong rằng con sẽ cảm giác mạnh mẽ hơn sau cuộc trò chuyện này, phải không?

 

7. Chia sẻ với con một hoặc hai câu chuyện gần đây liên quan đến lạm dụng/tấn công/xâm hại tình dục.

Chỉ cần những thông tin cơ bản, bạn không nhất thiết đề cập quá chi tiết. Chia sẻ ở đây không phải để khơi dậy nỗi sợ của con, dù có vẻ đây là sở trường của các người cha. Mục đích của việc làm này là sẻ chia cùng con những câu chuyện người thật, việc thật, gần gũi với con và theo phương cách phù hợp với độ tuổi của con. Chúng ta cần đối xử với trẻ công bằng, để chúng biết rằng bản chất con người là gì, không phải lúc nào cũng như ta mong đợi. Trong sâu thẳm, người lớn luôn tìm kiếm cơ hội duy trì nòi giống và những tác động môi trường nhỏ nhất cũng có thể khơi dậy động cơ giao cấu của họ. Con tôi là cầu thủ bóng đá nên tôi thường kể con nghe về những vận động viên nữ xuất sắc bị huấn luận viên của họ lạm dụng tình dục. Các câu chuyện này liên quan đến con vì trong thể thao, ranh giới giữa người lớn và trẻ nhỏ thường khá mờ nhạt và lỏng lẻo. Bản chất bộ lạc trong thể thao làm tăng niềm tin và sự thoải mái giữa các thành viên trong đội và với cả huấn luyện viên. Mặt tiêu cực của vấn đề này là một số người lợi dụng niềm tin và sự thoải mái đó. Hãy cẩn thận cách miêu tả của bạn để chắc rằng con bạn cẩn trọng, chứ không phải quá cẩn trọng. Mục tiêu là giúp con hy vọng những điều tốt đẹp nhưng, đồng thời, trang bị cho con điều cần thiết cho những tình huống xấu nhất.

 

8. Nắm bắt thông tin là một yếu điểm.

Đây có lẽ là bài hoc quan trọng nhất dành cho các người cha. Phản ứng của bạn khi trẻ chia sẻ những bí mật của chúng sẽ quyết định việc chúng có còn chia sẻ với bạn nữa hay không. Lời bạn nói không quan trọng bằng cách bạn hành xử. Bạn có từng cố ý giấu điện thoại dưới ngăn tủ? Bạn có từng nhìn đi nơi khác, cười khúc khích rồi lắc đầu hay vẫy tay khi chúng kể chi tiết về ánh mắt đưa tình của thầy giáo, về thằng bạn học búng dây áo ngực của chúng hay một người bạn của cha hay mẹ cứ đòi ôm chúng dù chúng đã phản kháng? Hãy kìm chế việc bác bỏ những than phiền của trẻ. Đối với trẻ, ngay cả sự vi phạm nhỏ nhất cũng là sự xâm hại đến cơ thể và đời sống của chúng. Đừng dùng các chuẩn mực của bạn như một tập hợp các chuẩn mực xã hội. Điều tốt nhất bạn có thể dạy cho con là trân trọng bản thân mình và cất tiếng nói. Hãy giúp con cất tiếng nói. Bác bỏ chúng, dù chỉ là một chút thôi, thì bạn cũng không thể nào giúp con đối mặt với thế giới muôn hình vạn trạng này nữa. Bạn không thể giúp con vì chúng sẽ không còn kể bạn nghe điều gì đang xảy ra với chúng. Hãy lắng nghe. Luôn hiện diện. Và im lặng. Tin tưởng con. Nếu bạn muốn xác minh sự việc, hãy để sau. Khi chúng con chia sẻ vấn đề của mình, bạn chỉ có một nhiệm vụ – làm chỗ dựa đáng tin cậy cho con. Những việc khác đều không quan trọng. Làm cha rất dễ. Đây là cơ hội để bạn có thể trở thành một người cha đem đến những tác đông ý nghĩa cho cuộc đời của con gái bạn. Hãy xem đây như một cơ hội.

 

9. Xét theo nhiều mặt quan trọng, người cha có ảnh hưởng lớn hơn người mẹ. 

Thành thật mà nói, trò chuyện cùng con gái về chủ đề tình dục là một việc làm khó đối với những người cha. Tôi nghe những ông bố đùa nhau về việc chuẩn bị sẵn sàng đối mặt khi con họ phát triển về mặt sinh lý. Tôi thấy nhiều ông bố xấu hổ, che mắt bịt tai trước sự phát triển của con gái mình. Các bài nghiên cứu hiện hữu cho thấy rằng những đứa bé gái tin tưởng cha và nhận được sự hỗ trợ từ cha thường ít phát triển sinh lý trong những năm đầu của giai đoạn dậy thì; đồng thời, cũng ít bị dẫn dụ về vấn đề tình dục. Sau khi trưởng thành, tinh thần của chúng cũng khoẻ mạnh hơn và có các mối quan hệ tốt đẹp hơn; nói chung là đời sống đủ đầy hơn. 

Điều đáng ngạc nhiên không phải là việc người cha có ảnh hưởng đến các mối quan hệ của con gái mình; mà là tác động của họ lớn hơn cả người mẹ.

Dù cảm thấy bất tiện nhưng những người cha cần bắt đầu trò chuyện cùng con gái về cơ thể, sinh lý và cả những hành động đồi truỵ. Giá mà trước đây tôi từng biết về việc thay đổi lối sống, khi mà có quá nhiều các ví dụ về việc lạm dụng tình dục. Là một người cha của ba cô con gái, tôi biết rất khó để xem chúng dưới góc độ sinh lý. Sự thật là, các con tôi đúng là những người con gái với đặc tính sinh lý bình thường và sự thật này sẽ ngày càng lộ theo thời gian. Tôi không muốn biết từng chi tiết về đời sống tình dục của con khi chúng bắt đầu trưởng thành. Tuy nhiên, tôi muốn con mình tận hưởng đời sống tình dục thoải mái. Tôi muốn con bày tỏ những mong muốn của chúng đối với người yêu của mình. Tôi muốn con có được điều mà chúng mong đợi. Tôi muốn con an toàn và thoả mãn.

 

Trong cả cuộc đời tôi, tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào chưa từng bị quấy rối tình dục hoặc thậm chí tệ hơn thế nữa. Những điều xấu luôn luôn xảy ra với ta. Để giảm thiểu vấn đề, chúng ta cần đồng minh. Là những người cha, nhiệm vụ của ta là trở thành những người đồng minh, không chỉ với con gái của mình mà còn đối với cả bạn bè của chúng. Đây là nhiệm vụ đầy cam go và không có hồi kết. Nó đòi hỏi ta luôn bên cạnh con. Một cây súng không có tác dụng. Và cơ bắp cuồn cuộn cũng không giải quyết được vấn đề. Chúng ta phải luôn bên cạnh con từ lúc đầu, không ngừng trò chuyện cùng con, dù ta gặp phải vô vàn khó khăn. Những bước ngoặc hay những sự kiện nổi bật có thể giúp cha con gần nhau hơn, nếu ta chủ động. Bắt đầu ngay bây giờ, và dù bất tiện hay khó chịu đến đâu, hãy kiên trì. Con gái cần chúng ta. Xã hội cần chúng ta. 

  • Nguồn: Letter to Dads of Daughters on a Sexual Misconduct Epidemic, psychologytoday.com
  • Tác giả: Todd B. Kashdan Ph.D.
  • Dịch: Kim An

 

Facebook Comments

8 loại mâu thuẫn nội tâm và cách tìm ra sự bình yên trong tâm trí (P1)

0
Mâu thuẫn nội tâm
Mâu thuẫn nội tâm

Tâm trí và trái tim của bạn có cảm giác như chúng bị chia rẽ ra làm hai

  • Bạn muốn làm thứ gì đó, nhưng một phần khác trong bạn đang gào thét lên rằng “Thôi dẹp đi”.
  • Bạn tin vào một điều gì đó, nhưng bạn không thể bỏ qua cho hành động mà niềm tin được giao giảng.
  • Bạn cảm thấy điều gì đó đúng, như sau đó lại cảm thấy sai sai.

Làm thế nào bạn có thể đưa ra những phán đoán khôn ngoan trong mớ hỗn độn này, trong tất cả những mâu thuẫn nội tâm? Bạn cảm thấy như não của bạn đang tan chảy và bạn bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Nếu bạn cảm thấy bạn có một chút điên rồ, hay sự hỗn loạn ngày càng khó để kiểm soát, hãy ngừng ngay lập tức. Dừng lại những gì bạn đang làm, nhắm mắt lại và thở sâu. Những phút sau đó, hãy tập trung vào hơi thở của bạn đang đi vào và đi ra cơ thể. Trong bài này, tôi hi vọng giúp được bạn nắm được gốc rễ của sự mâu thuẫn nội tâm và cách để tìm thấy sự bình yên trong tâm trí.

MÂU THUẪN NỘI TÂM LÀ GÌ?

Mâu thuẫn nội tâm là trải nghiệm khi có những niềm tin tâm lý (psychological beliefs), mong muốn (desires), cơn bốc đồng (impulse) hay những cảm xúc (feelings) đối lập nhau. Trong lĩnh vực Tâm Lý Học, mâu thuẫn nội tâm thường được nhắc đến như “sự xung đột nhận thức” (cognitive dissonance). Đây là một thuật ngữ ám chỉ việc chứa đựng những suy nghĩ, niềm tin và thái độ mâu thuẫn và đối lập nhau. Cuộc đấu tranh tinh thần này có thể xảy ra ở bất kỳ thời điểm nào trong cuộc sống với bất kỳ chủ đề nào, chẳng hạn như những mối quan hệ, cam kết công việc, niềm tin tôn giáo, quan niệm đạo đức, và tư tưởng xã hội.

Một ví dụ về mâu thuẫn nội tâm đó là việc một người tin vào quyền của phụ nữ, nhưng không chấp nhận cho việc phá thai. Đấu tranh nội tâm có thể thường được thấy trong những mối quan hệ, ở đó người này yêu người kia nhưng không thể tìm thấy được những rung động cảm xúc. Trong thế giới tôn giáo, mâu thuẫn nội tâm thường xảy ra khi một người phải đối mặt với học thuyết chủ nghĩa hay việc giao giảng, nhưng họ lại thấy khó chịu khi truyền bá nó.

TẠI SAO ĐẤU TRANH NỘI TÂM DIỄN RA

“Cuộc chiến tồi tệ nhất của bạn là giữa những gì bạn biết và những gì bạn cảm thấy – Khuyết danh”

Khi chúng ta trải qua bất kì kiểu mâu thuẫn nội tâm nào, những gì đang thực sự xảy ra đó là có sự bất đồng giữa trái tim và lý trí.

Khi kết quả được đưa ra bởi nghiên cứu được thực hiện bởi Viện HeartMath, trái tim của chúng ta chứa đựng một loại thông minh trực giác đặc biệt. Khi chúng ta được nuôi dưỡng trong những xã hội bị chế ngự bởi trí óc, chúng ta sẽ trở nên bối rối và mất kiểm soát khi trái tim của chúng ta bị vướng mắc vào những vấn đề hằng ngày. Thật dễ dàng để lắng nghe tâm trí, dại dột tuân theo  những gì chúng ta được dạy và những kế hoạch cuộc đời logic của chúng ta. Nhưng trái tim của chúng ta mang một loại thông minh đặc biệt của riêng chúng, một loại thông minh phi tuyến tính, tinh tế và thường rất trừu tượng Không có công thức hay bất cứ quy luật nào được gắn cho trí thông minh của trái tim: Nó phụ thuộc vào chúng ta để làm hài hòa tiếng nói bên trong, cái mà làm cho chúng ta rối loạn quá nhiều.

Trí thông minh lý trí là những cái giúp cho chúng ta có những kết cấu, định hướng và ứng dụng thực tiễn. Nhưng trí thông minh trái tim là hơi thở của cuộc sống và chân lý xuyến suốt những chuyến hành trình sống của chúng ta. Nếu không nghe theo trái tim, chúng ta sẽ sống một cuộc sống tầm thường, không hoàn thiện và không thật. Nhưng nếu không nghe theo lý trí, chúng ta sẽ sống trong sự hỗn loạn tột cùng.

Như chúng ta có thể thấy, cân bằng là điều cần thiết. Chúng ta cần lắng nghe theo cả trái tim và lý trí. Nhưng thông thường, chúng ta có xu hướng đánh giá cao cái này hơn cái khác. Chính điều này đã tạo nên những mâu thuẫn nội tâm trong chúng ta.

Vậy thì, tại sao mâu thuẫn nội tâm diễn ra? Nó xảy ra vì chúng ta thiếu sự trấn tĩnh và cân bằng giữa trái tim và lý trí. Trái tim nói một đằng, nhưng lý trí đi một nẻo: và cả tiếng la hét với cường độ mạnh. Khi hành động của chúng ta không khớp với những giá trị của chúng ta, kết quả không thể tránh được là một cảm giác buồn phiền, thậm chí xấu hổ. Vậy, chúng ta nên nghe cái gì, khi nào và tại sao? Chúng tôi sẽ giải thích câu trả lời cho câu hỏi này thật sớm. Nhưng đầu tiên, chúng ta cần hiểu điều gì đã tạo ra sự mâu thuẫn nội tâm trước.

ĐIỀU GÌ ĐÃ TẠO RA MÂU THUẪN NỘI TÂM?

Chúng ta trải qua mâu thuẫn nội tâm với rất nhiều lý do. Thông thường, không có nguyên nhân riêng rẽ hay khởi nguồn nào, nhưng có nhiều yếu tố, bao gồm:

  • Những niềm tin và phép tắc chúng ta được truyền dạy lại từ bố mẹ.
  • Những niềm tin tôn giáo, giáo điều hoặc tín ngưỡng chúng ta được truyền bá để tin theo.
  • Những giá trị và quan niệm xã hội chúng ta chấp nhận nuôi dưỡng.

Khá đơn giản. Chúng ta có càng nhiều niềm tin, quan niệm, kỳ vọng và khao khát thuộc về tinh thần, chúng ta càng có khả năng phải chịu đựng sự mâu thuẫn nội tâm.

8 LOẠI MÂU THUẪN NỘI TÂM

Có nhiều loại mẫu thuẫn nội tâm khác nhau, tôi sẽ cố gắng trình bày nhiều nhất có thể. Hãy chú ý tới những cái cộng hưởng với bạn.

1. MÂU THUẪN ĐẠO ĐỨC (MORAL CONFLICT) 

Mâu thuẫn đạo đức xuất hiện khi chúng ta giữ những niềm tin trái ngược về điều gì đó với đạo đức cá nhân của chúng ta. Ví dụ, mâu thuẫn đạo đức có thể xảy ra khi một người tin vào quyền con người nhưng không tin vào An tử (euthanasia)*. Nhưng một người có thể coi trọng việc nói thật, nhưng lại nói dối để bảo vệ cuộc sống của người khác. 

(*) An tửcái chết êm ái hay cái chết êm dịu (tiếng Anh: euthanasia, từ tiếng Hy Lạp εὐθανασία = εὐ (tốt, êm dịu) + θάνατος (cái chết)) đề cập đến việc thực hành chấm dứt một cuộc sống với mục đích làm giảm thời gian chịu đau đớn và đau khổ về mặt thể lý cho người bệnh. (Trích dẫn: Wikipedia – An tử )

2. MÂU THUẪN TÌNH DỤC (SEXUAL CONFLICT)

Mâu thuẫn tình dục thường chồng chéo lên những loại khác của mâu thuẫn nội tâm, chẳng hạn như mâu thuẫn tôn giáo và đạo đức. Ví dụ, một người là một tín đồ của Thiên Chúa giáo, nhưng họ phát hiện ra rằng họ là người đồng giới. Hoặc một người đánh giá cao mối quan hệ một vợ, một chồng trong khi về quan hệ tình dục, họ phù hợp với quan hệ đa thê.

3. MÂU THUẪN TÔN GIÁO (RELIGIOUS CONFLICT) 

Mâu thuẫn tôn giáo khá là phổ biến vì nó xoay quanh những niềm tin và niềm tin thì dễ bị định hướng, khiến chúng trở nên đặc biệt mong manh. Những ví dụ về mâu thuẫn tôn giáo có thể kể đến như việc tin vào vị Chúa trời kính yêu, nhưng thật khó để chấp nhận rằng vị Chúa kính yêu này lại đưa con người đến với địa ngục mãi mãi. Hay một người sùng đạo, nhưng vẫn tin vào việc sử dụng cần sa (Cái này vẫn được phân loại như ma túy). Khi đối mặt với những thực tiễn khoa học, mâu thuẫn tôn giáo có thể xuất hiện ở những người coi trọng cả sự thật và niềm tin tôn giáo của họ.

4. MÂU THUẪN CHÍNH TRỊ (POLITICAL CONFLICT)

Mâu thuẫn chính trị phát sinh khi một người cảm thấy sự phân hóa giữa niềm tin của chính họ và niềm tin của họ về Đảng chính trị mà họ ủng hộ. Ví dụ, một người có thể tin vào người Mỹ, nhưng không tin vào việc trả thuế. Một người có thể liên kết với một đảng nhưng không không đồng ý với sự điều trị của hệ thống chăm sóc sức khỏe của họ. Hoặc, một người có thể tin vào triết lý chính trị nhưng lại chống đối hỗ trợ các chính trị gia truyền bá chúng.

5. MÂU THUẪN TÌNH YÊU (LOVE CONFLICT)

Mâu thuẫn tình yêu xảy ra khi chúng ta yêu ai đó, nhưng lại muốn làm điều gì đó làm tổn thương họ. Ví dụ, chúng ta yêu những đứa con của mình, nhưng lại tin rằng chúng ta phải đánh chúng để khiến chúng vâng lời. Điều này khiến cho chúng ta cảm thấy tội lỗi. Hoặc chúng ta yêu vợ hoặc chồng mình, nhưng nhận thấy không thể chịu đựng được những thói quen của họ. Điều này khiến cho chúng ta hành động trở nên xấu tính. Chúng ta cũng có thể yêu một người và mong muốn nắm giữ họ, nhưng lại nhận ra rằng chúng ta phải để họ ra đi.

6. MÂU THUẪN HÌNH ẢNH TỰ THÂN (SELF-IMAGE CONFLICT) 

Hình ảnh tự thân là những ý niệm tinh thần bạn có về bản thân. Ví dụ, tên tôi là Karen, tôi là một người kiên nhẫn, tình cảm và giàu lòng trắc ẩn. Tôi là một họa sĩ thiếu tổ chức người ủng hộ quyền của động vật…” Mâu thuẫn nội tâm xuất hiện khi chúng ta bắt gặp những dấu hiệu trái ngược với những niềm tin của chúng ta về bản thân mình. Ví dụ, một người tin rằng họ là người trung thực có thể nói dối trong bản CV để có được công việc mơ ước. Những người tin vào việc ăn uống lành mạnh có thể không muốn từ bỏ hút thuốc. Một người xác nhận mình là một người thấu cảm lại có thể cảm thấy phẫn uất đối với người khác. Hoặc một người tin rằng họ là người sống có luân lý đạo đức nhưng lại thích mua sắm quần áo – một phần góp vào những cửa hàng bóc lột công nhân.

7. XUNG ĐỘT GIỮA CÁC CÁ NHÂN (INTERPERSONAL CONFLICT) 

Xung đột giữa các cá nhân chồng chéo với những loại mâu thuẫn nội tâm khác chẳng hạn như mâu thuẫn hình ảnh tự thân và mâu thuẫn tình yêu. Loại mâu thuẫn này xảy ra trong những hoàn cảnh xã hội khi bạn muốn trở thành thế này, nhưng lại hành động kiểu khác. Ví dụ Sally ghét nói chuyện về thể thao, nhưng cô ấy lại giả bộ hứng thú với những gì đồng nghiệp nói về nó. Một người hướng nội thiếu năng lượng nhưng lại bộc lộ ra bên ngoài là một người giàu năng lượng để thích nghi với người khác. Hoặc một người bị xúc phạm bởi một người bạn nhưng lại nói “không có gì đâu” mặc dù họ muốn xúc phạm lại.

8. MÂU THUẪN VỀ SỰ TỒN TẠI (EXISTENTIAL CONFLICT)

Mâu thuẫn về sự tồn tại liên quan đến cảm giác khó chịu và mơ hồ về cuộc đời, nhất là khi hai niềm tin và mong muốn đối lập nhau xuất hiện. Ví dụ như ghét cuộc sống nhưng cũng yêu cuộc sống cùng một lúc. Hay muốn sống một cuộc sống sung túc nhất, nhưng không muốn tạo ra bất kì sự thay đổi nào hay thoát ra khỏi vòng tròn an toàn của bản thân. Mâu thuẫn về sự tồn tại cũng có thể hướng đến đối với thế giới, ví dụ như việc muốn cứu hành tinh của chúng ta nhưng cùng lúc cũng tin rằng nó sẽ bị diệt vong.

Hãy ghi chép lại tất cả những ví dụ về mâu thuẫn nội tâm thường xuyên chồng chéo với nhau. Danh sách trên đây cũng không phải là danh sách cuối cùng về những mâu thuẫn nội tâm, vì thế hãy thoải mái để lại comment nếu bạn tin tôi đã để lỡ bất kì loại mâu thuẫn nội tâm nào đó.

Và hãy dành cho bản thân một khoảng không gian và thời nhỏ để xem xét về những mâu thuẫn nội tâm của bản thân. Khi đã rõ rồi hãy luôn theo dõi chúng tôi để có được những cách thiết thực để tìm ra sự bình yên trong tâm trí nhé! Tất cả sẽ có trong P2.

 

Facebook Comments

9 dấu hiệu cho thấy bạn là một linh hồn già cỗi

0
tâm hồn già cỗi
tâm hồn già cỗi

Có một loại người đặc biệt trong thế giới của chúng ta. Họ nhận thấy bản thân họ đơn độc và tách biệt gần như là từ lúc chào đời.

Cuộc sống đơn thân của họ không xuất phát từ sự ưu tiên hay tính khí chống đối xã hội – Họ đơn giản là “già”. Già dặn trong trái tim, trong tâm trí và trong tâm hồn.
Họ là những linh hồn già khi họ nhận thấy quan điểm của họ về thế giới vô cùng khác biệt và trưởng thành hơn những người xung quanh. Như vậy, linh hồn già sống cuộc sống nội tại của họ, đi con đường đơn phương trong khi đó những người còn lại xung quanh họ tụ tập để theo đuổi thứ khác.
Có thể bạn đã trải qua điều này trong cuộc sống của chính bạn hoặc đã chứng nó ở người khác? Nếu vậy, bài viết này chính là dành cho bạn với hi vọng giúp bạn định rõ bản thân, hoặc hiểu người khác tốt hơn.

NHỮNG “LINH HỒN GIÀ”

Robert FrostEckhart Tolle và cả Nick Jonas được coi là những linh hồn già. Có lẽ bạn cũng từng như vậy? Tôi là một người như thế. Giống như nhiều người trong số họ, việc tự khám này đã đưa đến cuộc gặp gỡ với Sol. Anh ấy đã kể cho tôi nghe về tuổi thơ của anh ấy là một cậu bé thông minh từ rất sớm, cư xử với cô giáo như người bạn thay vì là học sinh, đơn giản là vì anh ấy quá khác biệt. Khi anh ấy nhận thấy anh không thể tìm thấy sự hứng thú hay kết nối với những người ở độ tuổi của mình, tôi đã phát hiện ra tôi cũng cảm thấy như vậy và bây giờ vẫn cảm thấy như vậy.

9 dấu hiệu bạn là một linh hồn già

1. Bạn có xu hướng là một người đơn độc

Vì những linh hồn già không hứng thú với những mưu cầu hay sở thích của những người cùng trang lứa. Họ cảm thấy không hài lòng khi kết bạn với những người mà họ không tìm thấy sự liên kết. Đây là một trong những vấn đề chính mà những linh hồn già trải qua. Kết quả là, những linh hồn già có xu hướng nhận thấy bản thân họ nhiều khi đơn độc. Họ không ngừng nó lại.

2. Bạn yêu thích tri thức, sự thông thái và sự thật

Điều này có vẻ hơi phô trương và cao thượng, nhưng những linh hồn già nhận thấy bản thân họ tự nhiên cuốn hút với bề mặt rộng của cuộc sống. Những linh hồn già vốn đã hiểu rằng tri thức là sức mạnh, thông thái là hạnh phúc, sự thật là tự do, vậy tại sao không tìm kiếm sau những điều đó? Những mưu cầu này đối với họ còn ý nghĩa hơn là việc hóng mấy chuyện tầm phào như cô này có bạn trai, hay tỉ số bóng đá.

3. Bạn có khuynh hướng tâm linh

Những linh hồn già giàu cảm xúc hơn có xu hướng có bản chất nhạy cảm và tâm linh. Vượt qua những ranh giới của bản ngã, tìm kiếm sự khai sáng, khi được đắp khuôn bởi những linh hồn đã thức tỉnh – nuôi dưỡng tình yêu và sự yên bình là những mưu cầu chính của những đứa trẻ trong cơ thể Mẹ Teresa. Đối với họ, nó có vẻ là việc sử dụng thời gian khôn ngoan và đủ đầy nhất.

4. Bạn hiểu được sự ngắn ngủi của cuộc sống

Những linh hồn già thường cảm thấy bị làm phiền bởi những lời nhắc nhở không chỉ về cái chết của họ, mà còn cả sự ra đi của mọi thứ và những người xung quanh họ. Điều này làm những linh hồn già cảm thấy mệt mỏi và đôi khi bị kiệt sức. Ngoại trừ tiếng gọi khôn ngoan cách họ sống một cuộc đời.

5. Bạn là người trầm tư và hay tự xem xét nội tâm

Những linh hồn già có xu hướng nghĩ nhiều về mọi thứ. Họ có khả năng phản tỉnh và học hỏi từ những hành động của họ và những điều xung quanh người khác là những người thầy tuyệt vời nhất trong cuộc sống. Một lý do tại sao những linh hồn già cảm thấy già dặn trong trái tim là vì họ đã học được nhiều bài học qua sự tiến triển suy nghĩ của chính họ, và có được sự hiểu biết sâu sắc về những hoàn cảnh sống từ khả năng quan sát bình thản và cẩn thận những thứ diễn ra xung quanh họ.

6. Bạn nhìn một bức tranh lớn hơn

Những linh hồn già hiếm khi lạc lối trong những chi tiết nông cạn của việc có những chiếc bằng vô dụng, thăng tiến nghề nghiệp, những công việc ngốc nghếch hay những chiếc ti vi lớn hơn. Những linh hồn già có xu hướng nhìn cuộc sống một cách bao quát, xem xét đâu là cách khôn ngoan và ý nghĩa nhất để định hướng cuộc sống. Khi phải đối diện với những hậu quả, những linh hồn già có xu hướng xem chúng như những tổn thương tạm thời và cho qua, chỉ đơn thuần dùng để tăng mức độ vui vẻ trong tương lai. Bởi thế, những linh hồn già có xu hướng sở hữu bản chất điềm tĩnh và vững vàng như kết quả của việc họ định hướng cuộc sống.

7. Bạn không phải là người thiên về vật chất

Giàu sang, địa vị, danh vọng và phiên bản mới nhất của iPhone… chúng chỉ làm phiền những linh hồn già. Họ không quan niệm về mục đích của việc theo đuổi những thứ có thể dễ dàng biến mất khỏi họ. Ngoài ra, những linh hồn già có ít thời gian và sự hứng thú cho những thứ có giá trị tạm thời trong cuộc sống, vì chúng chỉ mang lại ít ý nghĩa và sự đủ đầy lâu dài cho cuộc sống của họ.

8. Bạn là một đứa trẻ kỳ lạ, không thích nghi xã hội tốt

Không phải lúc nào cũng như vậy, nhưng nhiều linh hồn già biểu lộ những dấu hiệu kỳ quặc của sự trưởng thành ở lứa tuổi nhỏ. Thông thường, những đứa trẻ này được gán cho là phát triển sớm, nội tâm và khó dạy bảo, thất bại trong việc thích nghi với những hành vi theo xu hướng. Thường thường, những đứa trẻ này cực kỳ tò mò và thông minh, không chủ định xem mọi thứ mà cô giáo, bạn bè, bố mẹ nói hay làm hoặc tiêu cực và cáu kỉnh chống lại họ. Liệu bạn có thể nói với con của bạn như chúng là một người trưởng thành, chúng có thể đã nắm giữ linh hồn già.

9. Đơn giản là bạn thấy già dặn

Trước khi đặt một danh hiệu cho những gì tôi cảm thấy, tôi đã trải qua những rung động mạnh nhất định của việc là một linh hồn già ở bên trong. Những cảm giác đi kèm với việc là một linh hồn già thường là: một cảm giác của sự thận trọng thế giới, mệt mỏi tinh thần, sự nhẫn lại cẩn trọng, và sự điềm tĩnh vô tư. Tuy nhiên, điều này có thể bị cho là tách biệt và lãnh cảm, đây chỉ là một trong những sự huyền bí của linh hồn già.
Giống như một vài người già miêu tả bản thân họ, trẻ trung trong trái tim, vì vậy những người trẻ có thể quá già trong trái tim không?
Bạn có phải là một linh hồn già không? Hãy chia sẻ trải nghiệm của bạn dưới này nhé!
Facebook Comments

8 đặc điểm cơ bản trong tất cả chứng rối loạn tính cách

0

Bằng những nỗ lực sớm nhất, các nhà tâm thần học đã chuẩn đoán ra sự thiếu hụt tồn tại từ lâu trong chức năng thích nghi được biết đến như chứng rối loạn nhân cách đối với sự xem xét lại gần đây nhất của Hệ thống chuẩn đoán và thống kê năm 2013 (DSM – Diagnostic and Statistical Manual), đã có sự nhầm lẫn và gây tranh cãi:

Có bao nhiêu chứng rối loạn? Chúng khác nhau như thế nào? Chúng có cố định theo thời gian không? Và quan trọng là những người mắc phải có chữa trị được không?

Một vài chứng rối loạn có vẻ quy định nguồn gốc của sự mê hoặc vô tận đối với những người chuyên nghiệp cũng như thiếu chuyên môn, chẳng hạn như chứng rối loạn nhân cách ái kỷ, chống đối xã hội và rối loạn nhân cách ranh giới. Mỗi thuật ngữ đã trở thành một phần của cách nói phổ biến, thậm chí khi ý nghĩa đích thực của chúng trở nên mập mờ, và có khả năng bị bóp méo qua các năm.

Tình huống không được trợ giúp bởi thực tế là các nhà tâm thần học và tâm lý học không tán thành với việc trên thực tế liệu có những chứng rối loạn tính cách riêng biệt hay không, hay chúng tùy thuộc vào một hay nhiều tính liên tục và mức độ. Trái lại, trục thứ hai cũ của Hệ thống chuẩn đoán và thống kê đã đặt các chứng rối loạn lên những mặt phẳng riêng lẻ từ những điều kiện tâm lý khác được coi như những bệnh lý thực sự có thể cứu chữa. Trong khi đó, trục thứ hai là một phần kết cấu của linh hồn cá nhân không thể được cắt lọc.

Trong một phiên bản mới của xu hướng cũ cho các chứng rối loạn nhân cách như việc phản chiếu những phong cách thay vì những rối loạn ổn định. Nhà tâm lý học trường Đại học Minnesota, Sylvia Wilson và đồng nghiệp đã có những hướng đi mới cho giả thiết giữa các cá nhân với nhau để kiểm định những phong cách cá nhân được liên kết với mỗi chứng rối loạn nhân cách. Khi họ ghi chép “Phong cách cá nhân được định nghĩa bởi xu hướng tính cách của một người đối với các hoàn cảnh và mối quan hệ cá nhân”. Nó bao gồm những thái độ bạn có đối với những mối quan hệ, mục tiêu của bạn trong những mối quan hệ, cách bạn diễn giải những điều xảy ra trong các mối quan hệ, cách bạn ứng xử, cách bạn diễn giải hành vi của người khác. Hơn nữa, tất cả những khái niệm này xác định đặc điểm cơ bản trong tất cả những mối quan hệ mà bạn có, từ những người thân nhất cho đến những người bạn tương tác trên một nền tảng bình thường hơn.

Bạn gần như có thể ngay lập tức nhận ra phong cách cá nhân của một người ở cuộc gặp mặt: Liệu đây có phải là người thân thiện, dễ gần và hòa nhã không? Hay bạn có bắt sóng của những người hay nghi ngờ, tư duy khép kín và lạnh lùng không? Thường dễ dàng để đặt vào vị trí của người nào đó quá thân thiện và những người bạn phát hiện là thiếu thành thật hay có khả năng không biết về những ranh giới. Ý tưởng của phong cách cá nhân có vẻ hợp với khuôn khổ của rối loạn nhân cách, bởi vì có quá nhiều thứ đi đến sự méo mó trong tính cách bao gồm cả những mối quan hệ với người khác.

Nền móng lý thuyết của của phong cách cá nhân rơi vào một xu hướng phổ biến ở giữa thế kỷ 20 đặt điều kiện rằng “Tất cả những tương tác cá nhân phản ứng những nỗ lực để thành lập và duy trì lòng tự trọng hay tránh khỏi sự lo âu. Theo quan điểm này, bạn luôn cảm thấy tốt về bản thân trong những mối quan hệ của bạn, bởi vì nhận ra những điểm yếu sẽ khiến bạn cảm thấy lo lắng. Ở một vài mức độ, lý thuyết đưa ra rằng chúng ta hay tìm kiếm sự thừa nhận và sự công nhận.

Tiếp tục với nội dung của thuyết cá nhân, Wilson và đồng nghiệp của cô ấy đề ra rằng tất cả những đặc điểm tính cách có thể được phân loại trên những khía cạnh của cơ quan (sắp xếp từ ưu thế tới sự dễ bảo) và sự giao thiệp (sắp xếp từ sự nhiệt tình cho tới lãnh đạm). Những khía cạnh này hình thành một dấu ngũ, hay một hình tròn với hai kích cỡ, lần lượt có thể được chia thành 8 khu vực, giống như những miếng bánh. Sự tận cùng của sự thống trị là chuyên quyền, và sự tận cùng của mức độ hợp tác, bạn sẽ nhận thấy đặc điểm của sự giáo dục thái quá. Ở giữa hai điểm tận cùng này là đặc điểm của tính xâm phạm. Bạn càng gần hơn với điểm tận cùng với bất kỳ mức độ nào, một đặc điểm càng ít đáng thèm khát hơn, khi được chỉ ra với sự niềm nở. Theo kiểu mẫu này, bạn có thể quá nhiệt tình.

8 đặc điểm được xác định trong thái độ này là đặc điểm sau: Áp đặt, thù oán, lạnh lùng, chống đối xã hội, không quyết đoán, dễ lợi dụng, giáo dục thái quá, và xâm phạm. Wilson và các cộng tác viên cho là những thước đo tính cách được dựa trên mô hình mũ có những giá trị đáng trị và đã được sử dụng và việc ứng dụng rộng rãi. Sử dụng phương pháp nghiên cứu được biết đến là phân tích meta đã được nói đến qua một lượng lớn các nghiên cứu, các tác giả đã nghiên cứu gần 4,800 bài luận văn khảo sát những mối quan hệ cá nhân qua các chứng rối loạn tính cách.

 

 

 

 

Facebook Comments
- Advertisement -